Daniel Pham


Thư của khán giả gửi tới NSƯT Chánh Tín: “Chú đang định ăn vạ đó sao?”



Con định bụng sẽ không nói chuyện này, thiên hạ kẻ xót thương người bức xúc quá nhiều rồi, nhưng chiều nay đọc một tờ báo uy tín, lại nghe chú nói “ngân hàng mà tịch thu nhà chắc chỉ có ra trước cổng mà nằm”, con không chịu được. Chú đang định ăn vạ đó sao?
Thưa chú, cuộc đời và nghiệp dĩ đã cho chú quá nhiều, khán giả cũng đã cho chú quá nhiều để có chỗ đứng, có tài sản. Việc chú đánh mất nó đâu phải lỗi của họ đâu chú? Chú nói chú đang sống như ăn mày. Không phải vậy đâu, ăn mày là phải ngửa tay đến trước mặt từng người kìa. Chú đâu có xin xỏ ai đâu mà biểu ăn mày. Chú chỉ ăn mày…dĩ vãng, cái dĩ vãng sáng chói của chính mình. 
Nói thiệt, con thấy chú càng nói càng kỳ. Phải chi chú bệnh nặng không tiền chữa, con tin anh chị em nghệ sĩ và khán giả sẵn sàng cùng nhau dang tay làm một chương trình thiện nguyện gì đó (như đã từng làm nhiều lần) để gom góp dăm ba trăm triệu chia sẻ với chú. Đằng này chú nói mình mỗi ngày còn có thể đánh bao cát mà. Vậy điều chú mong muốn ở đây là giữ lại cái nhà? Con biết nhà chú. Trời ơi, nó là nỗi thèm thuồng của 99 phần trăm người Saigon này đó chú. Bây giờ nó xuống giá rồi. Nhưng xuống rồi là còn bao nhiêu? _Hơn 10 tỉ. Con biết, mất đi khối tài sản tích góp cả đời, ai cũng hoảng, cũng quẫn nhưng con mong chú tỉnh táo để thấy rằng đó là một số tiền lớn, lớn lắm chú ơi. Xây được 300 ngôi nhà mơ ước đó chú. 
Chú có biết, ngay cả trong thời khắc đen tối nhất của mình, chú vẫn còn sáng sủa hơn hàng chục triệu người trên cái đất nước này? Rất nhiều doanh nhân thua lỗ hàng trăm hàng ngàn tỉ đến nỗi phải vào tù, phải tự tử, phải vô trại tâm thần, phải ra đường chạy xe ôm nhưng họ có kêu than đâu? Vì sao? _Vì khi bước chân vào thương trường, họ phải trang bị cho mình kỹ năng chấp nhận, nôm na là “có sức chơi, có sức chịu”. Rất nhiều người, ở gần nhà con thôi nè, lao động nặng nhọc nhưng mỗi trưa chỉ dám ăn cơm trắng với nước tương. Rất nhiều đứa trẻ và cô giáo phải đến trường bằng cách nhắm mắt nín thở chui vô bọc nilon. 
Và rất nhiều người vì lo cho con vào đại học, nợ ngân hàng bảy tám triệu cả chục năm không trả nổi. Họ không có nổi cục đất chọi chim, không có gì để bán, ngân hàng chẳng có gì để nắm vào mà phát mãi. Nhưng họ biết kêu ai? Chú thì khác, chú có nợ nần gì đâu? Giao cái nhà cho ngân hàng, sòng phẳng ngay. Chú đi thuê căn nhà nhỏ mỗi tháng vài triệu chờ ngày sang Canada đoàn tụ với con trai mình cũng được mà? Chú nói xong việc này chú sẽ làm điều đó. “Xong việc này” là trả xong nợ ngân hàng? Mang cái nhà ra trả, việc này sẽ xong ngay, và chú sẽ sang đó. Vậy, việc giữ lại cái nhà có quá cần thiết đến độ này không chú? 
Chú biết không, từ bà nội đến ba và các cô chú con, ai cũng ngưỡng mộ tài năng, nét đẹp và những vai diễn của chú. Con thì thích giọng hát chú từ nhỏ nhưng hình ảnh chú đã sụp đổ, hoàn toàn sụp đổ trong lòng con từ cái đêm con được gặp chú, thấy cách chú hành xử với những người xung quanh. 
Chú ơi, con thấy vầy nè, khi chú trên đỉnh cao, chú trịch thượng với cuộc đời, với nhiều người, chú chẳng sẻ chia với ai chút nào; khi chú xuống vực sâu, chú thống thiết vậy là không công bằng. Chú có để ý rằng những người đang kêu gọi giúp đỡ chú là những người ít thân thiết và chẳng biết nhiều về chú không? Và chú nên đặt câu hỏi “vì sao?”.
Chú lớn tuổi hơn ba con nữa, nên con đâu dám ăn gan Trời mà khuyên can gì chú nhưng nếu là con, con sẽ tỉnh táo nhận ra rằng trông đợi người khác giúp mình 10 tỉ để mua (lại) cái nhà là điều hoang đường. Con cũng sẽ không nói thêm gì nữa, bởi càng nói càng kỳ. (Mà tỉ như có may mắn được ủng hộ đủ để giữ cái nhà, con cũng sẽ khó mà thanh thản khi lắm lúc nghĩ tới cô sinh viên nào đó đã phải nhịn ăn sáng một tuần để góp vào cái nhà cao này 100 ngàn; khi bước ra khỏi cái cửa rộng là chứng kiến ngay nhiều phận đời bươm rách). Và con sẽ học về lẽ vô thường. 
Chúc chú chân cứng đá mềm. Một khán giả quèn,


Theo Chris Le

Thư của khán giả gửi tới NSƯT Chánh Tín: “Chú đang định ăn vạ đó sao?”

Con định bụng sẽ không nói chuyện này, thiên hạ kẻ xót thương người bức xúc quá nhiều rồi, nhưng chiều nay đọc một tờ báo uy tín, lại nghe chú nói “ngân hàng mà tịch thu nhà chắc chỉ có ra trước cổng mà nằm”, con không chịu được. 
Chú đang định ăn vạ đó sao?

Thưa chú, cuộc đời và nghiệp dĩ đã cho chú quá nhiều, khán giả cũng đã cho chú quá nhiều để có chỗ đứng, có tài sản. Việc chú đánh mất nó đâu phải lỗi của họ đâu chú? 
Chú nói chú đang sống như ăn mày. Không phải vậy đâu, ăn mày là phải ngửa tay đến trước mặt từng người kìa. Chú đâu có xin xỏ ai đâu mà biểu ăn mày. Chú chỉ ăn mày…dĩ vãng, cái dĩ vãng sáng chói của chính mình. 

Nói thiệt, con thấy chú càng nói càng kỳ. Phải chi chú bệnh nặng không tiền chữa, con tin anh chị em nghệ sĩ và khán giả sẵn sàng cùng nhau dang tay làm một chương trình thiện nguyện gì đó (như đã từng làm nhiều lần) để gom góp dăm ba trăm triệu chia sẻ với chú. Đằng này chú nói mình mỗi ngày còn có thể đánh bao cát mà. Vậy điều chú mong muốn ở đây là giữ lại cái nhà? Con biết nhà chú. Trời ơi, nó là nỗi thèm thuồng của 99 phần trăm người Saigon này đó chú. Bây giờ nó xuống giá rồi. Nhưng xuống rồi là còn bao nhiêu? _Hơn 10 tỉ. Con biết, mất đi khối tài sản tích góp cả đời, ai cũng hoảng, cũng quẫn nhưng con mong chú tỉnh táo để thấy rằng đó là một số tiền lớn, lớn lắm chú ơi. Xây được 300 ngôi nhà mơ ước đó chú. 

Chú có biết, ngay cả trong thời khắc đen tối nhất của mình, chú vẫn còn sáng sủa hơn hàng chục triệu người trên cái đất nước này? Rất nhiều doanh nhân thua lỗ hàng trăm hàng ngàn tỉ đến nỗi phải vào tù, phải tự tử, phải vô trại tâm thần, phải ra đường chạy xe ôm nhưng họ có kêu than đâu? Vì sao? _Vì khi bước chân vào thương trường, họ phải trang bị cho mình kỹ năng chấp nhận, nôm na là “có sức chơi, có sức chịu”. Rất nhiều người, ở gần nhà con thôi nè, lao động nặng nhọc nhưng mỗi trưa chỉ dám ăn cơm trắng với nước tương. Rất nhiều đứa trẻ và cô giáo phải đến trường bằng cách nhắm mắt nín thở chui vô bọc nilon. 

Và rất nhiều người vì lo cho con vào đại học, nợ ngân hàng bảy tám triệu cả chục năm không trả nổi. Họ không có nổi cục đất chọi chim, không có gì để bán, ngân hàng chẳng có gì để nắm vào mà phát mãi. Nhưng họ biết kêu ai? Chú thì khác, chú có nợ nần gì đâu? Giao cái nhà cho ngân hàng, sòng phẳng ngay. Chú đi thuê căn nhà nhỏ mỗi tháng vài triệu chờ ngày sang Canada đoàn tụ với con trai mình cũng được mà? Chú nói xong việc này chú sẽ làm điều đó. “Xong việc này” là trả xong nợ ngân hàng? Mang cái nhà ra trả, việc này sẽ xong ngay, và chú sẽ sang đó. Vậy, việc giữ lại cái nhà có quá cần thiết đến độ này không chú? 

Chú biết không, từ bà nội đến ba và các cô chú con, ai cũng ngưỡng mộ tài năng, nét đẹp và những vai diễn của chú. Con thì thích giọng hát chú từ nhỏ nhưng hình ảnh chú đã sụp đổ, hoàn toàn sụp đổ trong lòng con từ cái đêm con được gặp chú, thấy cách chú hành xử với những người xung quanh. 

Chú ơi, con thấy vầy nè, khi chú trên đỉnh cao, chú trịch thượng với cuộc đời, với nhiều người, chú chẳng sẻ chia với ai chút nào; khi chú xuống vực sâu, chú thống thiết vậy là không công bằng. Chú có để ý rằng những người đang kêu gọi giúp đỡ chú là những người ít thân thiết và chẳng biết nhiều về chú không? Và chú nên đặt câu hỏi “vì sao?”.

Chú lớn tuổi hơn ba con nữa, nên con đâu dám ăn gan Trời mà khuyên can gì chú nhưng nếu là con, con sẽ tỉnh táo nhận ra rằng trông đợi người khác giúp mình 10 tỉ để mua (lại) cái nhà là điều hoang đường. Con cũng sẽ không nói thêm gì nữa, bởi càng nói càng kỳ. (Mà tỉ như có may mắn được ủng hộ đủ để giữ cái nhà, con cũng sẽ khó mà thanh thản khi lắm lúc nghĩ tới cô sinh viên nào đó đã phải nhịn ăn sáng một tuần để góp vào cái nhà cao này 100 ngàn; khi bước ra khỏi cái cửa rộng là chứng kiến ngay nhiều phận đời bươm rách). Và con sẽ học về lẽ vô thường. 

Chúc chú chân cứng đá mềm. 
Một khán giả quèn,



Theo Chris Le

phapsu:

“Trưởngthành rồi mới biếttuổithơlàkhoảngthờigianhạnhphúcnhất.”

phapsu:

Trưởngthành rồi mới biếttuổithơkhoảngthờigianhạnhphúcnhất.”

(Source: zit-xi-trum)

TÌM NGƯỜI THÂN

phapsu:

Đặc điểmnhậndạng:
-Tên là: Tiền
- Đã bỏ nhàđicáchđâykhálâu

HômtrướccóbácLƯƠNG chở bácTHƯỞNG đến nhàtìm gặp cháunhưngkhông gặp. Aithấycháu ở đâulàmơnnhắngiúp:
“Tiềnơi ở đâu con về nhàngay, mẹ Víđangmòn mỏi chờ vàhaibácLƯƠNGTHƯỞNGđangkhóc hết nước mắt”

Giađìnhxinchânthành cảm ơnvà hậu tạ.

(Source: cuong205a)

Khi bạn ngồi với một cô gái xinh xắn trong hai giờ, nó cứ như hai phút. Khi bạn ngồi trên một cái bếp lò nóng trong hai phút, nó cứ như hai giờ. Đấy là thuyết tương đối.

Albert Einstein

(via phapsu)

(Source: dry-martinii, via phapsu)

“Hãy yêu thương gia đình bạn trước khi nói điều gì đó lớn lao”
— (via cuong205a)

(via phapsu)

“Sống là một thứ bổn phận trời dúi vào tay, cầm thì khổ mà không cầm thì áy náy”
— Sông - Nguyễn Ngọc Tư (via phapsu)

(Source: dry-martinii, via phapsu)

“Có 2 kẻ khiến ta cảm thấy “thú vị” , đó là kẻ say rượu và kẻ nói dối.
Kẻ say rượu thể hiện cái “thực” đến bất ngờ và kẻ nói dối bao biện cái thực đến bất bình.
2 thái cực thú vị”
— Hà Kin (via phapsu)

(Source: cuong205a, via phapsu)

trinhthienlam:

[Có những lúc]
Bạn đối xử bằng tấm lòng nhưng chỉ nhận lại sự hời hợt.
Bạn yêu bằng cả trái tim nhưng người ta không cần tình yêu ấy.
Bạn nhắn rất nhiều tin nhắn nhưng thứ nhận được là sự im lặng.
Bạn tìm cơ hội gần gũi nhưng người ta từ chối với lý do “bận”.
Có lẽ, bạn sẽ cảm thấy khó chịu, thấy tủi thân, thấy đau lòng, và tự hỏi mình dã dốc hết lòng hết dạ nhưng tại sao lại chỉ nhận được sự hờ hững? Có lẽ bạn nên nhớ lại, phải chăng đã từng có lúc bạn đã đối xử thờ ơ và lạnh nhạt như thế với một người, hoặc vài người?
Ông trời đôi khi không công bằng, nhưng chí ít về vấn đề nhân quả thì rất công tâm. Bạn gieo điều gì thì gặt lại điều ấy. Đừng nghĩ “quả báo” đến chậm, đôi khi nó vẫn đang diễn ra nhưng bạn không để ý vì mãi bận đỗ lỗi cho người khác.

trinhthienlam:

[Có những lúc]

  • Bạn đối xử bằng tấm lòng nhưng chỉ nhận lại sự hời hợt.
  • Bạn yêu bằng cả trái tim nhưng người ta không cần tình yêu ấy.
  • Bạn nhắn rất nhiều tin nhắn nhưng thứ nhận được là sự im lặng.
  • Bạn tìm cơ hội gần gũi nhưng người ta từ chối với lý do “bận”.

Có lẽ, bạn sẽ cảm thấy khó chịu, thấy tủi thân, thấy đau lòng, và tự hỏi mình dã dốc hết lòng hết dạ nhưng tại sao lại chỉ nhận được sự hờ hững? Có lẽ bạn nên nhớ lại, phải chăng đã từng có lúc bạn đã đối xử thờ ơ và lạnh nhạt như thế với một người, hoặc vài người?

Ông trời đôi khi không công bằng, nhưng chí ít về vấn đề nhân quả thì rất công tâm. Bạn gieo điều gì thì gặt lại điều ấy. Đừng nghĩ “quả báo” đến chậm, đôi khi nó vẫn đang diễn ra nhưng bạn không để ý vì mãi bận đỗ lỗi cho người khác.

trinhthienlam:

Mỗi một người ngoài miệng nói không muốn có người yêu, thật ra trong lòng luôn có một người dù muốn cũng không thể nào có được.
Dịch : Thiên Lam

trinhthienlam:

Mỗi một người ngoài miệng nói không muốn có người yêu, thật ra trong lòng luôn có một người dù muốn cũng không thể nào có được.

Dịch : Thiên Lam

“Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút… Còn nụ cười để lại, là tê tái lòng đau…”